Ve vẻ vè ve, ve vè nói ngược,
Ngựa đua dưới nước, tàu chạy trên bờ.
Đặt lờ trên núi, bửa củi dưới sông.
Heo nái hay bươi, gà cồ hay ủi.
Nước kém 30, mùng mười nước dậy.
Nước cạn thì chèo, nước lớn thì đẩy.
Kêu má bằng ba kêu ba bằng má
Ăn trầu bằng gạo, gói bánh bằng voi.
Giã gạo bằng nồi, nấu cơm bằng cối.
Đêm rằng thì tối, mùng một sáng trăng.
***
Vè con quốc
Chơi với quốc, quốc cho giò.
...

Anh nay con trai thứ ba
Mẹ cha muốn hỏi, dâu xa quê người.
Em nay đẹp nói đẹp cười,
Lông mày lá liễu đẹp tươi đôi hàng.
Trên đầu em quấn khăn ngang,
Con người óng ả trông càng quen thân.
Ước gì ta ở một sân,
Ăn cơm một chiếu rữa chân một cầu
* * *
Chim khôn thì khôn cả lông.
Khôn cả cái lồng, người xách cũng khôn.
* * *
Thiệt như lời nói đó không?
Hay là thuốc đắng rượu nồng...
Con người có bố có ông, Như cây có cội, như sông có nguồn. Người Việt thường lấy chữ hiếu làm trọng. Đã có thời gọi là đạo hiếu hay đạo làm con. Đạo là một lối sống ngang hàng như khuôn phép của một tôn-giáo. Nếu lấy việc thờ Trời là Đạo của người bình-dân Việt-nam, thì việc phụng-dưỡng cha mẹ và thờ cúng ông bà tổ-tiên là thực-hành phần hình nhi hạ của đạo thờ Trời. Đó là điểm đặc-sắc của văn-hoá Việt. Ngày nay...

Mẹ già như chuối ba hương
Như xôi nếp một, như đường mía lau
---------------------------------------------
Mẹ như một trận mưa rào
Tưới lên thửa đất xanh màu cỏ cây
Khi còn Mẹ bế trên tay
Con như cái trứng, lăn quay lăn tròn
Mẹ như bầu sữa thơm ngon
Cho con vang tiếng cười dòn trẻ thơ
Tuổi nào Mẹ hát ầu ơ
Ru con ngủ giấc ngọt lời ca dao
Mẹ như một bát canh rau
Cho con lớn dậy, hồng hào thịt da
Mẹ như trái bí...

Một bài ca dao đầy ắp hương đồng gió nội, khi tác giả dân gian để cho anh con trai - người mất áo - đi tìm áo trong khung cảnh tát nước đầu đình vào ngày hôm qua . Hơn nữa chiếc áo ấy được bỏ quên trên cành hoa sen thì mới hữu ý làm sao ?: Hôm qua tát nước đầu đình ,Bỏ quên chiếc áo trên cành hoa sen .
Sen từ bao đời nay là...

"
"
Bàn Về Một Bài Ca Dao Thời Minh Mạng
Cái váy của người đàn bà đất Bắc không biết xuất hiện từ bao giờ, nhưng đến khi nhà Minh xâm lăng Việt Nam vào năm 1414, thì ngay sau đó “bọn Hoàng Phúc muốn bắt dân ta đồng hóa với người Tàu, cấm con trai con gái không được cắt tóc, đàn bà con gái phải mặc áo ngắn quần dài theo kiểu người Tàu, nghĩa là không được mặc váy như trước...” (ĐLQT, tr.206).
Váy là đồ...

Trong kho tàng ca dao dân gian Việt Nam có biết bao câu ca nói về Thăng Long - Hà Nội, ca ngợi cảnh đẹp, ca ngợi con người, phản ánh đời sống nơi kinh thành hoa lệ.
Cùng với sự thăng trầm của lịch sử, mảnh đất này khi là Thủ đô vương quốc, khi bị ngoại xâm chiếm đóng, nhưng rồi lại trở về với nhân dân, lại giữ vai trò trung tâm chính trị - văn hóa - kinh tế của đất nước.
Thăng Long Hà...

Tình yêu là bản chất thiêng liêng và tự nhiên của con người cho nên dù ở thời đại nào, tình yêu bao giờ cũng là đề tài bất tận cho những áng văn chương.
Việt Nam chúng ta từ ngàn xưa là một quốc gia nông nghiệp. Với hình thể chữ S mềm mại uốn cong ven bờ Thái Bình Dương, với cảnh vật thiên nhiên kỳ tú như cỏ cây hoa lá, như núi cả sông...

"
"
Dân ca Việt Nam rất là phong phú. Tất cả những bài ca do dân quê sáng tác và không thuộc nhạc triều đình, nhạc thính phòng, nhạc tôn giáo thì được xếp vào loại dân ca.
Xứ Việt Nam với gần 80 triệu người Việt và 53 sắc tộc khác nhau thừa hưởng một truyền thống dân ca đa diện.
Ðịnh nghĩa danh từ dân ca, theo tôi, là những bài ca không biết ai là tác giả, được truyền miệng từ đời này sang...

Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời, người ơi
Me hiền ru những câu xa vời
À à ơi ! Tiếng ru muôn đời
Tiếng nước tôi ! Bốn ngàn năm ròng rã buồn vui
Khóc cười theo mệnh nước nổi trôi, nước ơi
Phạm Duy (Tình ca, 1953)
Tôi tình cờ quen một anh bạn Mỹ, người Mỹ chính cống, mắt xanh mũi lõ, tên Johnson William, quê ở bang Ohio của xứ Cờ Hoa nhưng Johnson đã hơn 16 năm sinh sống ở Việt Nam,...
Nguyễn Vy Khanh
Canada
Trong kho tàng văn chương dân gian truyền khẩu Việt-Nam, tục-ngữ - còn gọi là ngạn-ngữ (1), là những dấu vết còn lại của ngôn ngữ thường ngày của con người Việt Nam. Tục-ngữ, theo định-nghĩa, là những câu nói ngắn gọn có ý-nghĩa, do dân gian và người trí thức trong xã hội nói ra, lưu hành và truyền lại qua một hình-thức cấu trúc cú pháp riêng, thường có nhịp điệu, có vần và có đối. Tục-ngữ có khoảng năm ngàn câu,...

TỤC NGỮ LƯỢC GIẢI
Giáo sư Văn Hòe
Tu sĩ Nguyễn Tri Kỷ đánh máy và trình bày
Vần B
1. Ba chân bốn cẳng: Đi rất vội, rất nhanh, hình như đi bằng ba chân bốn cẳng vậy. Ý nói đi mau gấp hai ba lúc đi thường ngày.
2. Ba keo thì mèo mở mắt: Ba keo là ba trận vật nhau. Ba keo đây là nói vật thua ba keo.
Ba keo thì mèo mở mắt là vật thua ba keo...

Những câu ca dao ngọt ngào ca ngợi quê hương sẽ giúp cho những người dân Việt Nam thêm yêu và tự hào về đất nước mình. Những câu ca dao đó cũng tái hiện lại một thời lịch sử hào hùng của Dân tộc.
• Ai từng sang Bảo, về Minh
Ghé qua Bình Khánh em xin đãi chè(1)
• Ai xui thằng Mỹ đi càn
Vô sâu ong đốt, ra đàng gặp chông?
• Bến Tre dừa ngọt sông dài
Nơi chợ...

...

"
"
Nói dối là vi phạm một trong năm phương châm hội thoại khi giao tiếp của người Việt ta . Thế nhưng có những lời nói dối ngọt ngào mà người nghe không hề trách cứ được. Lời nói dối ấy dược nhân dân ta mang cả vào trong ca dao và đặc biệt những câu ca dao ấy đã băng vượt không gian mà đi, xuyên suốt thời gian mà sống, để rồi đọng mãi trong lòng người đọc.
...

"
"
Chiều chiều ra đứng bờ sông
Muốn về với mẹ mà không có đò.
Chiều chiều chim rét kêu chiều
Bâng khuâng nhớ mẹ chín chiều ruột đau.
Chiều chiều ra đứng lầu tây
Thấy cô gánh nước tưới cây ngô đồng.
Chiều chiều ai đứng hàng ba
Quần...

"
"
Kho tàng tục ngữ người Việt có hơn 100 câu nói về con trâu với biết bao suy tư về đường ăn nét ở, thế thái nhân tình nhẹ nhàng, sâu sắc mà thấm thía, cho thấy vai trò lịch sử khó lòng thay thế của loài vật này trong việc hình thành văn hóa Việt.
Trong lịch sử can chi đã quen dùng ở phương Đông số thứ tự thứ 2 là Sửu tượng trưng bằng con trâu. Giờ Sửu được tính từ 1 đến 3h...

Văn Thánh trồng thông,
Võ Thánh trồng bàng,
Ngó vô xã tắc, hai hàng mù u.
Bướm vàng đậu ngọn mù u
Lấy chồng càng sớm tiếng ru càng buồn...
(Ca dao)
"Bách Thảo Trong Thi Ca"...
Luôn lắng nghe